Ngày xưa mình đã trải qua nhiều điều kỳ vọng, để rồi thất vọng.
Ước nhiều lắm và đều thành sự thật hết, và vẫn há hốc mồm hoá ra kể cả khi điều ước là sự thật thì đó vẫn không phải là sự bình an mà mình mong đợi, nhiều khi còn ngược lại.
Chỉ khi chính mình là sự bình an, mới thôi không dằn vặt vì người này hay người kia, việc này hay việc nọ.
"Bình An" cũng không có nghĩa là bạn thờ ơ vô cảm với mọi việc. Mà bình an, nghĩa là bạn bình tĩnh và an nhiên đón nhận mọi cảm xúc đến với mình, cho phép mình được cảm thấy đầy đủ cung bậc của mọi cảm xúc giận, hờn, ghen, hận v.v. Cảm xúc đến, cảm xúc đi, bạn ở lại, toàn vẹn. Cảm xúc đến, bạn không cho nó được lên, bạn mắc kẹt, và vón nặng, dằn vặt, khổ đau từ đây.
Cho nên gần đây có người hỏi mình có yêu cầu gì ở người đàn ông mình, câu trả lời của mình làm người đó ngạc nhiên: Không gì cả.
Không phải làm bất cứ điều gì.
Không phải đóng góp bất cứ điều gì
Không phải xây dựng bất cứ điều gì
Không phải nhớ bất cứ điều gì
Không phải tặng quà tặng hoa lễ tết
Không phải tỏ ra lãng mạn
Không phải làm tình như này hay như kia
Người ấy cứ bình thường tự nhiên, là chính mình. Vui thì cộng hưởng, buồn cũng cộng hưởng.. Giời cho liên quan cho cộng hưởng với nhau thì cứ thưởng thức ngày nào biết ngày ấy...
Mình có lúc nào bị tổn thương không? Có chứ, vì quá trình trở về là một MÌNH thuần khiết vẫn đang tiếp tục, nên những quan niệm, định kiến, vẫn mỗi ngày được đào xới lên, được ngắm nghía, và được tan rã đi.
Những lúc mình bị tổn thương nặng nề nhất, lại là khi người đàn ông của mình tự gò bó anh ấy vào các quy chuẩn, rồi tự mệt, và rồi trách lây sang mình.
Anh ấy luôn tự tin anh ấy là một người có trái tim tự do, cho đến khi anh gặp mình, một người đã xác định cái chết cũng không khiến mình sống dối lòng và trái tự nhiên nữa.
Và vì sự tự do kinh dị đó của mình mà anh ấy không thể dùng bất cứ sức ép nào để buộc mình phải sống theo bất cứ một tiêu chuẩn "tốt đẹp" nào đó nữa.
Điều đó đã khiến anh ấy khổ tâm và hoang mang rất nhiều.
"Em không bao giờ muốn thay đổi anh. Nếu em sống không giống anh mong đợi, hãy tìm điều ấy ở người khác. Anh xứng đáng có một cuộc sống tuyệt vời theo đúng con tim mình".
Mỗi ngày trôi qua, anh lựa chọn vứt bớt đi các tiêu chuẩn và niềm tin của mình, mà bao năm qua khi nhân danh chúng, anh đã bị dằn vặt, gây tổn thương lên tinh thần chính mình và của bao người, và thậm chí có những lúc trở thành người hung dữ, trái với lương tâm mình:
Bảo vệ trái đất
Bảo vệ môi trường
Bảo vệ động vật
Bảo vệ gia đình
Bảo vệ trẻ em châu phi
Tất cả mọi người thân quanh tôi phải vui
Mọi thứ phải công bằng
Tôi phải là người chịu trách nhiệm chính
Tôi luôn phải làm cô ấy lên đỉnh
Làm điều mình muốn là ích kỷ!
Làm cha mẹ thì phải truyền lại được cái gì có ích cho con cái
Đàn ông là phải kiếm tiền nhiều hơn đàn bà
Muốn làm người cha tốt thì trước hết phải có sự nghiệp tiếng tăm với núi sông
“Vậy thì điều gì mà anh ấy làm sẽ khiến cho Ly bị ồ lên ấn tượng và thán phục?”
- Không gì cả. Mà cũng có thể là bất cứ thứ gì.
Khi anh tự dưng hớt hải đi tìm chè đậu đen ở một nơi, rồi tìm đá lạnh ở một nơi khác, về tới nhà stress mệt mỏi.. Mình cảm nhận được anh đã thật cố gắng. Mình cảm kích và cảm ơn anh thật lòng, nhưng mình không rú lên như anh mong đợi, vì hôm đó mình không thèm chè đậu đen chẳng hạn. Và vì anh bỏ ra một công sức lớn lao vất vả, mà mình lại không đáp trả bằng một năng lượng tương đương, thì anh thất vọng. Điều đó khiến cả hai không vui. , và mình mệt vì năng lượng cố gắng đó của anh. Anh cũng sẽ thấy mệt vì năng lượng cố gắng thể hiện niềm vui của mình. Túm lại là mất năng lượng.
Còn giả dụ, bỗng dưng thấy bông hoa, anh có cảm hứng hái nó rồi cài lên tóc mình, chẳng tốn công sức, cũng chẳng màu mè, mình lại thấy cộng hưởng không áp lực.
Hay ăn một miếng ăn nào đó với nhau rồi tấm tắc cười, cộng hưởng đó cũng không áp lực.
“Vậy thì cuộc sống không làm nhau bất ngờ, không thể hiện sự lãng mạn.. có bị nhàm chán không?”
- Không. Không kỳ vọng, không chủ trương.. nên giây nào cũng bất ngờ, cái gì cũng đúng cũng hay hết. Niềm vui của hai đứa là niềm vui của hai người tự vui, độc lập, cộng hưởng khi ở bên nhau. Thăng hoa đến và thăng hoa đi, nhưng sự bình an vui vui.. ở lại. Không ai phải cố gắng điều gì, sống vì thế này hay thế khác. Sự thăng hoa có thể ở chén trà ngon, điếu thuốc thơm anh hút mà mình ngồi gần ngửi được, bông hoa hồng nở đẹp, mưa rơi cuống cuồng, một tin tức buồn cười nào đó trên Fb, con ị ra nhà..
Sống thật và sống trọn vẹn với từng cảm xúc, không ém nhẹm đi, không kìm nén lại. Ai bị dở hơi mà người kia không chịu được thì bỏ ra ngoài. Nhưng vẫn cho phép nhau trải nghiệm đầy đủ cung bậc cảm xúc. Lúc nào hiểu cảm xúc của mình rồi thì chia sẻ với nhau.
“Vậy có bao giờ to tiếng, xích mích, đánh lộn nhau không?”
- Có chứ, nhưng ngày càng ít. Mình tức quá cào cấu, ném đồ vào ổng thì có, còn ổng thì đấm tường, đấm cửa. Sau này thấy đau quá nên xin được thằng người cao su chuyên cho dân tập tạ về để đấm. Có lúc đang cãi nhau, ổng bảo em chờ chút, ổng chạy lên gác, mình nghe thịch thịch thịch. Lát sau ổng chạy xuống mắt long lanh mặt giãn nở: “Anh ổn rồi”
Vì quá trình trở về là Mình thuần khiết, đòi hỏi bạn cho phép cảm xúc được bật lên, nhiều khi nó là những thứ vón cục lâu ngày từ thời nảo nào, khi bật ra có thể quá sức kiểm soát.
Mỗi lúc như thế, bạn cho phép và bạn quan sát, và bạn hiểu cơ chế của cảm xúc cũng như hiểu ra định kiến của chính mình hơn. Bạn cũng sẽ tự nhận ra cách đón lõng cảm xúc mạnh, nhìn ra những dấu hiệu của nó, không phải để tiết chế hay để lờ nó đi, mà là để ngưng đôi co, dần cho phép mình mềm xuống thả lỏng và khóc hu hu và trải nghiệm tận cùng thay vì gồng lên chống trả hay nguỵ biện cho sự nổ tung của mình.
Cũng phải dần dần để người ta phân biệt được việc nổ tung cảm xúc thoá mạ và tấn công ai đó, với việc trải nghiệm nó.
Đa số là nổ tung và thoá mạ tấn công người khác nhưng lại không hề cho phép trải nghiệm cảm xúc này trong chính mình.
Điều tuyệt vời nhất là khi bạn có không gian riêng tư, để mình được chìm trong cảm xúc (nói chuẩn hơn, là để cảm xúc được ngập tràn mình) để được trải nghiệm nó tận cùng.
Còn điều tồi tệ nhất, là khi bạn kìm nén cảm xúc đó để trông như người lịch sự. Và điều tồi tệ tiếp theo là khi bạn cứ suy diễn, nghĩ tiếp ra các ý nghĩ khác nhau để bình luận cho cảm xúc đó, thay vì chỉ cảm nhận cảm xúc thôi .
Mình viết xong, thấy mọi người comment và chia sẻ, lại phải vào bổ sung tiếp, đó là mọi hành trình, mọi cảnh giới buông bỏ, đắc đạo.. cũng bắt đầu và liên tục tiếp diễn bằng bước buông cơ bản nhất: cho phép mình trải nghiệm cảm xúc.
Source: https://www.facebook.com/phanyly/posts/10158127295874120
Ước nhiều lắm và đều thành sự thật hết, và vẫn há hốc mồm hoá ra kể cả khi điều ước là sự thật thì đó vẫn không phải là sự bình an mà mình mong đợi, nhiều khi còn ngược lại.
Chỉ khi chính mình là sự bình an, mới thôi không dằn vặt vì người này hay người kia, việc này hay việc nọ.
"Bình An" cũng không có nghĩa là bạn thờ ơ vô cảm với mọi việc. Mà bình an, nghĩa là bạn bình tĩnh và an nhiên đón nhận mọi cảm xúc đến với mình, cho phép mình được cảm thấy đầy đủ cung bậc của mọi cảm xúc giận, hờn, ghen, hận v.v. Cảm xúc đến, cảm xúc đi, bạn ở lại, toàn vẹn. Cảm xúc đến, bạn không cho nó được lên, bạn mắc kẹt, và vón nặng, dằn vặt, khổ đau từ đây.
Cho nên gần đây có người hỏi mình có yêu cầu gì ở người đàn ông mình, câu trả lời của mình làm người đó ngạc nhiên: Không gì cả.
Không phải làm bất cứ điều gì.
Không phải đóng góp bất cứ điều gì
Không phải xây dựng bất cứ điều gì
Không phải nhớ bất cứ điều gì
Không phải tặng quà tặng hoa lễ tết
Không phải tỏ ra lãng mạn
Không phải làm tình như này hay như kia
Người ấy cứ bình thường tự nhiên, là chính mình. Vui thì cộng hưởng, buồn cũng cộng hưởng.. Giời cho liên quan cho cộng hưởng với nhau thì cứ thưởng thức ngày nào biết ngày ấy...
Mình có lúc nào bị tổn thương không? Có chứ, vì quá trình trở về là một MÌNH thuần khiết vẫn đang tiếp tục, nên những quan niệm, định kiến, vẫn mỗi ngày được đào xới lên, được ngắm nghía, và được tan rã đi.
Những lúc mình bị tổn thương nặng nề nhất, lại là khi người đàn ông của mình tự gò bó anh ấy vào các quy chuẩn, rồi tự mệt, và rồi trách lây sang mình.
Anh ấy luôn tự tin anh ấy là một người có trái tim tự do, cho đến khi anh gặp mình, một người đã xác định cái chết cũng không khiến mình sống dối lòng và trái tự nhiên nữa.
Và vì sự tự do kinh dị đó của mình mà anh ấy không thể dùng bất cứ sức ép nào để buộc mình phải sống theo bất cứ một tiêu chuẩn "tốt đẹp" nào đó nữa.
Điều đó đã khiến anh ấy khổ tâm và hoang mang rất nhiều.
"Em không bao giờ muốn thay đổi anh. Nếu em sống không giống anh mong đợi, hãy tìm điều ấy ở người khác. Anh xứng đáng có một cuộc sống tuyệt vời theo đúng con tim mình".
Mỗi ngày trôi qua, anh lựa chọn vứt bớt đi các tiêu chuẩn và niềm tin của mình, mà bao năm qua khi nhân danh chúng, anh đã bị dằn vặt, gây tổn thương lên tinh thần chính mình và của bao người, và thậm chí có những lúc trở thành người hung dữ, trái với lương tâm mình:
Bảo vệ trái đất
Bảo vệ môi trường
Bảo vệ động vật
Bảo vệ gia đình
Bảo vệ trẻ em châu phi
Tất cả mọi người thân quanh tôi phải vui
Mọi thứ phải công bằng
Tôi phải là người chịu trách nhiệm chính
Tôi luôn phải làm cô ấy lên đỉnh
Làm điều mình muốn là ích kỷ!
Làm cha mẹ thì phải truyền lại được cái gì có ích cho con cái
Đàn ông là phải kiếm tiền nhiều hơn đàn bà
Muốn làm người cha tốt thì trước hết phải có sự nghiệp tiếng tăm với núi sông
“Vậy thì điều gì mà anh ấy làm sẽ khiến cho Ly bị ồ lên ấn tượng và thán phục?”
- Không gì cả. Mà cũng có thể là bất cứ thứ gì.
Khi anh tự dưng hớt hải đi tìm chè đậu đen ở một nơi, rồi tìm đá lạnh ở một nơi khác, về tới nhà stress mệt mỏi.. Mình cảm nhận được anh đã thật cố gắng. Mình cảm kích và cảm ơn anh thật lòng, nhưng mình không rú lên như anh mong đợi, vì hôm đó mình không thèm chè đậu đen chẳng hạn. Và vì anh bỏ ra một công sức lớn lao vất vả, mà mình lại không đáp trả bằng một năng lượng tương đương, thì anh thất vọng. Điều đó khiến cả hai không vui. , và mình mệt vì năng lượng cố gắng đó của anh. Anh cũng sẽ thấy mệt vì năng lượng cố gắng thể hiện niềm vui của mình. Túm lại là mất năng lượng.
Còn giả dụ, bỗng dưng thấy bông hoa, anh có cảm hứng hái nó rồi cài lên tóc mình, chẳng tốn công sức, cũng chẳng màu mè, mình lại thấy cộng hưởng không áp lực.
Hay ăn một miếng ăn nào đó với nhau rồi tấm tắc cười, cộng hưởng đó cũng không áp lực.
“Vậy thì cuộc sống không làm nhau bất ngờ, không thể hiện sự lãng mạn.. có bị nhàm chán không?”
- Không. Không kỳ vọng, không chủ trương.. nên giây nào cũng bất ngờ, cái gì cũng đúng cũng hay hết. Niềm vui của hai đứa là niềm vui của hai người tự vui, độc lập, cộng hưởng khi ở bên nhau. Thăng hoa đến và thăng hoa đi, nhưng sự bình an vui vui.. ở lại. Không ai phải cố gắng điều gì, sống vì thế này hay thế khác. Sự thăng hoa có thể ở chén trà ngon, điếu thuốc thơm anh hút mà mình ngồi gần ngửi được, bông hoa hồng nở đẹp, mưa rơi cuống cuồng, một tin tức buồn cười nào đó trên Fb, con ị ra nhà..
Sống thật và sống trọn vẹn với từng cảm xúc, không ém nhẹm đi, không kìm nén lại. Ai bị dở hơi mà người kia không chịu được thì bỏ ra ngoài. Nhưng vẫn cho phép nhau trải nghiệm đầy đủ cung bậc cảm xúc. Lúc nào hiểu cảm xúc của mình rồi thì chia sẻ với nhau.
“Vậy có bao giờ to tiếng, xích mích, đánh lộn nhau không?”
- Có chứ, nhưng ngày càng ít. Mình tức quá cào cấu, ném đồ vào ổng thì có, còn ổng thì đấm tường, đấm cửa. Sau này thấy đau quá nên xin được thằng người cao su chuyên cho dân tập tạ về để đấm. Có lúc đang cãi nhau, ổng bảo em chờ chút, ổng chạy lên gác, mình nghe thịch thịch thịch. Lát sau ổng chạy xuống mắt long lanh mặt giãn nở: “Anh ổn rồi”
Vì quá trình trở về là Mình thuần khiết, đòi hỏi bạn cho phép cảm xúc được bật lên, nhiều khi nó là những thứ vón cục lâu ngày từ thời nảo nào, khi bật ra có thể quá sức kiểm soát.
Mỗi lúc như thế, bạn cho phép và bạn quan sát, và bạn hiểu cơ chế của cảm xúc cũng như hiểu ra định kiến của chính mình hơn. Bạn cũng sẽ tự nhận ra cách đón lõng cảm xúc mạnh, nhìn ra những dấu hiệu của nó, không phải để tiết chế hay để lờ nó đi, mà là để ngưng đôi co, dần cho phép mình mềm xuống thả lỏng và khóc hu hu và trải nghiệm tận cùng thay vì gồng lên chống trả hay nguỵ biện cho sự nổ tung của mình.
Cũng phải dần dần để người ta phân biệt được việc nổ tung cảm xúc thoá mạ và tấn công ai đó, với việc trải nghiệm nó.
Đa số là nổ tung và thoá mạ tấn công người khác nhưng lại không hề cho phép trải nghiệm cảm xúc này trong chính mình.
Điều tuyệt vời nhất là khi bạn có không gian riêng tư, để mình được chìm trong cảm xúc (nói chuẩn hơn, là để cảm xúc được ngập tràn mình) để được trải nghiệm nó tận cùng.
Còn điều tồi tệ nhất, là khi bạn kìm nén cảm xúc đó để trông như người lịch sự. Và điều tồi tệ tiếp theo là khi bạn cứ suy diễn, nghĩ tiếp ra các ý nghĩ khác nhau để bình luận cho cảm xúc đó, thay vì chỉ cảm nhận cảm xúc thôi .
Mình viết xong, thấy mọi người comment và chia sẻ, lại phải vào bổ sung tiếp, đó là mọi hành trình, mọi cảnh giới buông bỏ, đắc đạo.. cũng bắt đầu và liên tục tiếp diễn bằng bước buông cơ bản nhất: cho phép mình trải nghiệm cảm xúc.
Source: https://www.facebook.com/phanyly/posts/10158127295874120
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét